.... hay những ghi chép về tình yêu
Có những quãng thời gian như bây giờ… tôi bỗng nhiên rất hay nghĩ về tình yêu.,..
Tôi nghĩ về tình yêu khi đi băng qua một con phố bận rộn và đông đúc, mọi thứ va đập quanh mình, âm thanh, mầu sắc, rung động… Tôi hòa vào mọi thứ nhưng không bị lẫn trong chúng, vì tôi biết ở đâu đó có người dõi theo tôi, chờ đợi tôi. Và tôi có một chốn bình yên giữa thế giới bận rộn này.
Tôi nghĩ về tình yêu khi buổi chiều, một cơn mưa đổ rào xuống mái ngói ở phố cổ… mùi đất nồng lên, mùi mặt đường mệt mỏi sau một ngày dài, mùi xi măng, mùi vôi tróc, mùi xăng xe ngái tan… mùi của những lá cây nứt ra vì nước.
Tôi nghĩ về tình yêu khi chạy xe về nhà, khi mở cổng, khi bước lên những bậc thang trầy mòn, khi chạy vào nhà tắm… dành lấy quãng thời gian hiếm hoi thư thả để mở vòi nước ấm nóng và cứ mặc cho nó trùm lấy cơ thể…
Tôi nghĩ về tình yêu khi nhìn xuống ngực mình, dưới vòi nước ấm… Hai bầu ngực lại bắt đầu đang đầy lên, đang sống lại dưới một sức sống mới của một người phụ nữ qua thời nuôi con bằng sữa mẹ…
Tôi nghĩ về tình yêu mỗi sáng thức dậy… nhìn cái giường bề bộn chăn gối. Cái giường không có mùi yêu đương mà có mùi của một gia đình… Có mùi đứa trẻ con thơm nồng những giấc mơ bé bỏng. Có mùi của sự gần gũi mà xa vợi giữa tôi và chồng. Mùi ấm sực đến cay mắt mà không phải ngửi bằng mũi, mà ngửi bằng mắt, bằng tim…
***
Tôi chợt nghĩ, có lẽ phải đi qua rất nhiều năm tháng. Trải qua rất nhiều những con đường, rồi có một ngày người phụ nữ mới thực sự hiểu được tình yêu là gì… hoặc đơn giản, hiểu được cái tình yêu họ cần là gì
Tình yêu thực sự không phải là một đích đến, một ước vọng, một kế hoạch, một nỗi ngọt ngào, một ảo tưởng, một đau đớn, một dành dật… hay bất cứ cái gì đại loại như thế. Tình yêu đơn giản là một cảm xúc, nó đến với ta, có thể nó sẽ bỏ ta đi hoặc nó ở lại. Bao lâu, nào ai biết?
Có những tình yêu ào đến mạnh như vũ bão, tưởng chừng nó sẽ cuốn phăng mọi thứ trên đường… Nhưng rồi lại biến mất nhanh chóng không một dấu vết. Không một nét cứa nhẹ trên những mái nhà, những bức tường, những góc phố… Không một dấu vết ở giữa lòng bàn tay…
Có những tình yêu không định đến mà rồi cứ đến, ở yên đó trong tim. Dai dẳng và bền bỉ… Mỗi ngày một lớn dậy, một sâu nặng, một yên ả… Nó ở đó ngay trong tim, thành thử nó in dấu mọi nơi ta đi, mọi chốn ta ngồi, mọi câu truyện ta kể. Mọi thành phố ta ngủ, mọi căn nhà ta thức dậy.
***
Tất cả phụ nữ chúng ta đều đi qua một thời tuổi trẻ… Có những kẻ dành cả tuổi trẻ ấy để đi qua những cuộc tình. Có những kẻ chỉ đi theo 1 cuộc tình… Có những kẻ chẳng đi theo cuộc tình nào cả…
Trong đám phụ nữ ấy có người tin ở hoa hồng, có người mất lòng tin ở tình yêu, có người quyết định rằng tình yêu là thứ viển vông, cũng có người được cứu vớt bởi một tình yêu to lớn nào đó và cảm thấy thật hài lòng.
Vô số trong chúng ta đã từng đứng đâu đó giữa tuổi trẻ của mình để phán xét, cô này lẳng lơ, anh kia đa tình, hắn làm vậy là có lỗi, cô ta không xứng với tình yêu của anh ta… vân vân và hằng hà sa số. Nhưng thực sự tình yêu chỉ là một cảm xúc, sinh ra và mất đi. Nó không ở đó chờ được ta phán xét, và nó không quan tâm đến sự phán xét.
Ta đáng nhẽ đã không nên phán xét nó, đáng nhẽ đã không nên đau khổ, thù hận. Ta đáng nhẽ chỉ nên yêu mà thôi… yêu với tất cả những ai ta có thể yêu và bỏ đi những cuộc tình đã nhạt mầu không níu kéo. Để cho những người không còn yêu ta ra đi, và có thể dõi theo họ thêm một chút nhưng rồi thực sự để họ ra đi và ta sống tiếp cuộc đời của mình. Yêu tiếp những cuộc tình mới và mặc những bộ quần áo mới, cắm một bình hoa mới thay cho những bông hoa đã héo tàn tự lúc nào không rõ.
Ta đáng nhẽ đã chỉ nên để mình tự do trong tuổi trẻ, sống một cuộc sống đa màu sắc và đầy kỷ niệm…
***
Cuối cùng, ta sẽ gặp một tình yêu, gặp một người mà ta và họ đều muốn cùng dừng lại. Đó là tình yêu với một người ta muốn thức dậy cùng mỗi sáng. Không phải vì khi thức dậy, người đó sẽ mang bánh mỳ và nước quả cho ta, không phải vì ta biết người đó có một ngôi nhà lớn, một tài khoản đủ lo cho ta, một chiếc xe đẹp… Không phải vì người đó yêu ta hơn bất cứ thứ gì trên thế giới này ( mà ta lại không yêu người đó đến vậy).
Mà ta dừng lại chỉ đơn giản bởi vì người đó là người ta yêu, là người làm ta cảm thấy đầy đủ và hoàn thiện. Là người mà ta luôn cảm thấy thiếu khi họ không ở bên. Có thể họ sẽ mắc những lỗi lầm, có thể họ sẽ làm tổn thương ta… Nhưng rồi ta sẽ luôn tha thứ cho họ… Là người ta muốn nhìn thấy họ khi ta thức dậy, và nằm cạnh ta khi một ngày đã tàn… Là người ta muốn già đi cùng họ, yếu mềm và mạnh mẽ trước họ, đau khổ hay hạnh phúc không dấu diếm…
Khi ấy ta bỏ lại ngày hôm qua phía sau lưng, ta quay lưng lại với mọi quan điểm và lý giải về tình yêu. Ta sống một cuộc đời, một tình yêu, một con đường…
Tất nhiên, ta biết, đó không phải là đích cuối cùng. Rất có thể một ngày tình yêu sẽ không ở lại… Nhưng kệ nó đi. Ta cứ yêu chầm chậm cho đến khi vật đổi sao dời…
Yêu thật chậm…
***
Những ngày này… khi tôi nghĩ rất nhiều về tình yêu. Tôi thấy mình, hôm nay thật vững chãi, ấm áp và an lành. Chỉ bởi vì tôi biết, tình yêu là một điều hữu hạn tươi đẹp!
...cuộc đời dẫu ngắn, nỗi nhớ quá dài. Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại, như ngày hôm qua...
iBLOG
MY LIVING
- LIFE (16)
- LOVE (14)
- MUSIC - MOVIE (4)
- MY SON (2)
- SINGLE MOM (5)
- STORIES (2)
- THINGS - I LOVE (5)
- TRAVEL (1)
21 thg 2, 2012
15 thg 11, 2011
Yêu ai đó, bạn sẽ có một cuộc đời đầy bận rộn
Ảnh: Internet
BÀI PHÁT BIỂU CỦA ADRIAN TAN - LUẬT SƯ NGƯỜI SINGAPORE TẠI LỄ TỐT NGHIỆP CỦA TRƯỜNG NANYANG TECHNOLOGICAL UNIVERSITY, SINGAPORE
“Thật là một vinh dự lớn lao khi được dành mười phút phát biểu tại đây mà chẳng lo bị phản bác, mỉa mai hay trả thù. Tôi nói điều này với tư cách một người Singapore và hơn hết là với tư cách một người chồng.
Vợ tôi là một người tuyệt vời, hoàn hảo ở mọi khía cạnh duy chỉ ngoại lệ một điều. Cô ấy là biên tập viên của một tờ tạp chí. Cô ấy kiếm sống nhờ "sửa lưng" người khác. Cô ấy đã mài dũa kỹ năng chuyên môn của mình hơn một phần tư thế kỷ, chủ yếu nhờ luyện tập tại nhà qua những cuộc trao đổi giữa hai vợ chồng.
Nói dễ hiểu hơn, tôi là một luật sư tranh tụng. Tôi dành thời gian mỗi ngày để chỉ ra sai lầm của người khác. Tôi kiếm sống bằng việc phản bác.
Dẫu vậy đời sống hôn nhân của chúng tôi vẫn cực kỳ hạnh phúc. Đơn giản vì mỗi khi có cuộc tranh cãi giữa một biên tập viên và một luật sư, kẻ chiến thắng không ai khác ngoài vợ.
Và chính thế nên tôi muốn bắt đầu bài này bằng một lời khuyên nhỏ cho cánh mày râu: một khi đã chinh phục được trái tim nàng, bạn chẳng nhất thiết phải chinh phục nốt mấy cuộc tranh luận.
Hôn nhân được coi là một dấu mốc của cuộc đời. Một số trong các bạn đã kết hôn. Một số chưa từng kết hôn. Một số sẽ kết hôn. Một số rất thích tận hưởng trải nghiệm này và sẽ kết hôn nhiều, nhiều lần nữa. Cũng tốt thôi.
Dấu mốc lớn tiếp theo trong cuộc đời các bạn là ngày hôm nay: lễ tốt nghiệp. Kết thúc quá trình giáo dục. Hoàn tất việc học.
Có một lời nói dối vĩ đại mà các bạn có thể đã được nghe, rằng "Học tập là hành trình cả đời". Rồi vì lẽ đó mà bạn sẽ học nữa, lấy bằng thạc sĩ, rồi tiến sĩ, rồi giáo sư, cứ thế. Bạn biết ai đã nói với bạn như thế chứ? Giáo viên. Bạn không thấy có chút mâu thuẫn quyền lợi nào ở đây sao? Dù gì đi nữa thì đây cũng là thị trường giáo dục. Họ sẽ ra sao nếu thiếu các bạn? Họ cần những khách hàng thường xuyên.
Các bạn có thể đang mong mỏi tới ngày đi làm, tìm được tình yêu, kết hôn, gây dựng gia đình. Những sinh viên như các bạn ắt hẳn trông đợi một công việc lương cao, nơi mà bạn phải làm quần quật với một mớ trách nhiệm.
Đó là những gì được trông mong, hy vọng. Và nếu các bạn sống đúng y như thế, thật sự quá sức lãng phí.
Nếu các bạn trông đợi như thế, các bạn sẽ tự giới hạn mình. Các bạn sẽ sống cuộc đời bị bao bọc trong ranh giới được đặt ra bởi những người trung bình. Tôi không có ý đánh giá họ. Nhưng không ai nên khát khao trở thành họ. Các bạn chẳng cần phải bỏ ra bấy nhiêu năm học hỏi từ bao con người ưu tú của Singapore để chuẩn bị tinh thần trở thành kẻ trung bình.
Cái các bạn nên chuẩn bị tinh thần là Đời, là một mớ hỗn độn. Bạn chẳng thể trông mong bất cứ điều gì từ nó. Đời là bất công. Tất cả vốn dĩ đã không cân bằng. Đời là bất khả khống chế. Mọi điều tốt xấu cứ thế ập đến từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc. Tấm bằng là lá chắn yếu ớt bao bọc bạn trước số phận.
Ảnh: Internet
Điều đầu tiên và quan trọng nhất: đừng làm việc!
Công việc là thứ miễn cưỡng, là thứ không ai mong muốn.
Công việc có thể giết bạn. Người Nhật có từ "Karoshi" để chỉ việc tử vong vì làm việc quá sức. Đó là hậu quả rõ ràng nhất của công việc. Nó còn có thể giết bạn theo nhiều cách khác. Nếu bạn làm việc, ngày này qua ngày khác, tâm hồn bạn sẽ bị bào mòn từng chút từng chút một, rã ra cho đến khi chẳng còn lại gì. Một hòn đá chỉ còn trơ lại cát và bụi.
Đừng lãng phí phần lớn cuộc đời để làm thứ mình không thích cốt để hưởng tí an nhàn chút tuổi già. Bạn có thể không bao giờ chạm được tới cái đích đó.
Hoãn cái ham muốn tìm một công việc lại. Thay vì thế, hãy vui chơi. Tìm một thứ mà bạn hứng thú. Thực hiện nó. Lặp đi lặp lại. Rồi bạn sẽ giỏi vì hai lý do: bạn thích nó, và bạn làm nó thường xuyên. Sớm muộn gì thì nó cũng có giá trị.
Tôi thích tranh luận, và tôi yêu ngôn ngữ. Vì thế tôi trở thành luật sư. Tôi thích nó và thậm chí có thể làm không công. Nếu không trở thành luật sư, tôi cũng sẽ chọn một nghề liên quan đến viết lách - một nhà báo thể thao chẳng hạn.
Vậy các bạn nên làm gì? Hãy tìm một chỗ cho riêng mình. Tôi nghĩ việc tìm kiếm chẳng hề khó khăn với các bạn. Tại thời điểm này của cuộc đời, các bạn hẳn đã biết mình muốn làm gì. Sẽ tuyệt vời hơn nữa nếu các bạn không thể ngăn mình theo đuổi đam mê. Tại thời điểm này của cuộc đời, các bạn nên biết thứ mình hứng thú.
Hãy tìm một thứ truyền động lực cho bạn, thiêu đốt bạn, trở thành đam mê của bạn. Mỗi ngày, bạn phải tỉnh dậy mang trong mình nhiệt huyết không ngừng nghỉ. Nếu không, bạn hẳn đang làm việc.
Đa số các bạn trong tương lai sẽ phải tham gia vào nhiều loại hoạt động giao tiếp. Tôi có một thông điệp thứ hai: hãy thận trọng với sự thật. Có rất nhiều thời điểm nguy hiểm, tuyệt nhiên không thể nói hay viết ra sự thật. Nó có khả năng xúc phạm và làm tổn thương ghê gớm, rồi bạn sẽ nhận ra rằng: với những người càng gần gũi bao nhiêu, bạn càng phải thận trọng bấy nhiêu để che giấu sự thật. Thường thì im lặng là một tính tốt. Nó còn là một kỹ năng tuyệt vời. Đứa con nít nào cũng có thể bật ra sự thật trước khi lường tới hệ quả. Phải rất trưởng thành mới có khả năng trân trọng giá trị của sự im lặng.
Để có thể che giấu sự thật, bạn trước hết phải thừa nhận nó. Phải tuyệt đối trung thực với bản thân. Đừng bao giờ cố qua mặt kẻ trong gương.
Tôi đã bảo rằng các bạn không nên làm việc, tránh nói ra sự thật.
Ảnh: Internet
Giờ thêm một điều nữa: hãy cố "được" ghét.
Nó không dễ như bạn tưởng. Bạn có biết ai ghét bạn không? Tất cả những vĩ nhân có đóng góp vào lịch sử nhân loại đều đã từng bị ghét, không phải bởi một người, mà thường là rất nhiều người. Sự căm ghét lớn đến mức những vĩ nhân này bị xa lánh, lăng mạ, giết hại hay trong một trường hợp nổi tiếng, bị đóng đinh vào thập tự.
Không nhất thiết phải xấu xa mới bị ghét. Một người có thể bị ghét vì cố gắng thực hiện lẽ phải theo tiếng nói của bản thân. Thật sự quá dễ để được yêu mến, bạn chỉ cần tỏ ra dễ tính và ít giữ chính kiến. Dần dà an phận là một kẻ trung bình. Hẳn bạn không muốn thế. Trên thế giới có rất rất nhiều kẻ tồi tệ, và nếu bạn không chống lại họ, bạn sẽ tồi tệ giống như họ. Quá được yêu mến là dấu hiệu chứng tỏ bạn đang đi sai đường.
Ảnh: Internet
Điều cuối cùng: hãy yêu đi
Tôi không nói "được yêu". Nó cần đánh đổi quá nhiều. Nếu một người chủ động thay đổi vẻ ngoài, tính cách và giá trị bản thân, họ có thể được bất cứ ai yêu.
Tôi khuyến khích bạn yêu một người. Nghe có vẻ hơi quái. Bạn có thể cho rằng nó phải xảy đến tự nhiên mà không cần cân nhắc. Sai lầm. Xã hội hiện đại chống lại tình yêu. Chúng ta soi mọi người dưới lăng kính hiển vi hòng tìm ra thiếu sót và nhược điểm của họ. Thật quá dễ dàng để tìm một lý do không yêu ai đó, hơn là làm ngược lại. Chỉ cần duy nhất một lý do để từ chối. Tình yêu lại đòi hỏi sự chấp nhận toàn diện.
Yêu một người có rất nhiều lợi ích. Đó là sự ngưỡng mộ, học hỏi, thu hút và, cho những ai thích từ hay hơn, thứ mà chúng ta gọi là hạnh phúc. Khi đang yêu ai đó, chúng ta cố gắng hoàn thiện bản thân ở mọi khía cạnh. Chúng ta nhận ra sự tầm thường của vật chất. Chúng ta vui khi là con người. Yêu thương có lợi cho tâm hồn.
Yêu một người vì lẽ đó rất quan trọng, và cũng quan trọng không kém là chọn đúng người để yêu. Tình yêu không đến ngẫu nhiên, từ cái nhìn đầu tiên, tại một sàn nhảy đông đúc. Nó vươn mình chậm rãi, cắm rễ trước khi chia cành và đơm hoa. Nó không phải ngọn cỏ dại yếu ớt, mà là thân cây đủ khỏe mạnh để đương đầu gió bão.
Bạn sẽ nhận ra, khi có một ai đó để yêu, khuôn mặt sẽ chẳng quan trọng bằng trí óc, cơ thể sẽ chẳng quan trọng bằng trái tim.
Bạn cũng sẽ nhận ra chẳng có nỗi đau nào quá lớn khi yêu thương không được đáp lại. Bạn làm mọi thứ không phải để được đền đáp.
Cuối cùng, bạn sẽ nhận ra yêu thương ai đó vốn chẳng thể đo lường. Hoặc là yêu với từng tế bào trong cơ thể mà chẳng hề hối tiếc, hoặc là không gì cả.
Đừng làm việc. Tránh nói ra sự thật. Cố "được" ghét. Yêu một ai đó. Bạn sẽ có một cuộc đời đầy bận rộn”.
***
my sharing : ấn tượng, sâu sắc và cũng đáng để nghĩ :)
Với một đứa khoái yêu như mình thì...quả là bận rộn thiệt ;p
BÀI PHÁT BIỂU CỦA ADRIAN TAN - LUẬT SƯ NGƯỜI SINGAPORE TẠI LỄ TỐT NGHIỆP CỦA TRƯỜNG NANYANG TECHNOLOGICAL UNIVERSITY, SINGAPORE
“Thật là một vinh dự lớn lao khi được dành mười phút phát biểu tại đây mà chẳng lo bị phản bác, mỉa mai hay trả thù. Tôi nói điều này với tư cách một người Singapore và hơn hết là với tư cách một người chồng.
Vợ tôi là một người tuyệt vời, hoàn hảo ở mọi khía cạnh duy chỉ ngoại lệ một điều. Cô ấy là biên tập viên của một tờ tạp chí. Cô ấy kiếm sống nhờ "sửa lưng" người khác. Cô ấy đã mài dũa kỹ năng chuyên môn của mình hơn một phần tư thế kỷ, chủ yếu nhờ luyện tập tại nhà qua những cuộc trao đổi giữa hai vợ chồng.
Nói dễ hiểu hơn, tôi là một luật sư tranh tụng. Tôi dành thời gian mỗi ngày để chỉ ra sai lầm của người khác. Tôi kiếm sống bằng việc phản bác.
Dẫu vậy đời sống hôn nhân của chúng tôi vẫn cực kỳ hạnh phúc. Đơn giản vì mỗi khi có cuộc tranh cãi giữa một biên tập viên và một luật sư, kẻ chiến thắng không ai khác ngoài vợ.
Và chính thế nên tôi muốn bắt đầu bài này bằng một lời khuyên nhỏ cho cánh mày râu: một khi đã chinh phục được trái tim nàng, bạn chẳng nhất thiết phải chinh phục nốt mấy cuộc tranh luận.
Hôn nhân được coi là một dấu mốc của cuộc đời. Một số trong các bạn đã kết hôn. Một số chưa từng kết hôn. Một số sẽ kết hôn. Một số rất thích tận hưởng trải nghiệm này và sẽ kết hôn nhiều, nhiều lần nữa. Cũng tốt thôi.
Dấu mốc lớn tiếp theo trong cuộc đời các bạn là ngày hôm nay: lễ tốt nghiệp. Kết thúc quá trình giáo dục. Hoàn tất việc học.
Có một lời nói dối vĩ đại mà các bạn có thể đã được nghe, rằng "Học tập là hành trình cả đời". Rồi vì lẽ đó mà bạn sẽ học nữa, lấy bằng thạc sĩ, rồi tiến sĩ, rồi giáo sư, cứ thế. Bạn biết ai đã nói với bạn như thế chứ? Giáo viên. Bạn không thấy có chút mâu thuẫn quyền lợi nào ở đây sao? Dù gì đi nữa thì đây cũng là thị trường giáo dục. Họ sẽ ra sao nếu thiếu các bạn? Họ cần những khách hàng thường xuyên.
Các bạn có thể đang mong mỏi tới ngày đi làm, tìm được tình yêu, kết hôn, gây dựng gia đình. Những sinh viên như các bạn ắt hẳn trông đợi một công việc lương cao, nơi mà bạn phải làm quần quật với một mớ trách nhiệm.
Đó là những gì được trông mong, hy vọng. Và nếu các bạn sống đúng y như thế, thật sự quá sức lãng phí.
Nếu các bạn trông đợi như thế, các bạn sẽ tự giới hạn mình. Các bạn sẽ sống cuộc đời bị bao bọc trong ranh giới được đặt ra bởi những người trung bình. Tôi không có ý đánh giá họ. Nhưng không ai nên khát khao trở thành họ. Các bạn chẳng cần phải bỏ ra bấy nhiêu năm học hỏi từ bao con người ưu tú của Singapore để chuẩn bị tinh thần trở thành kẻ trung bình.
Cái các bạn nên chuẩn bị tinh thần là Đời, là một mớ hỗn độn. Bạn chẳng thể trông mong bất cứ điều gì từ nó. Đời là bất công. Tất cả vốn dĩ đã không cân bằng. Đời là bất khả khống chế. Mọi điều tốt xấu cứ thế ập đến từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc. Tấm bằng là lá chắn yếu ớt bao bọc bạn trước số phận.
Ảnh: Internet
Điều đầu tiên và quan trọng nhất: đừng làm việc!
Công việc là thứ miễn cưỡng, là thứ không ai mong muốn.
Công việc có thể giết bạn. Người Nhật có từ "Karoshi" để chỉ việc tử vong vì làm việc quá sức. Đó là hậu quả rõ ràng nhất của công việc. Nó còn có thể giết bạn theo nhiều cách khác. Nếu bạn làm việc, ngày này qua ngày khác, tâm hồn bạn sẽ bị bào mòn từng chút từng chút một, rã ra cho đến khi chẳng còn lại gì. Một hòn đá chỉ còn trơ lại cát và bụi.
Đừng lãng phí phần lớn cuộc đời để làm thứ mình không thích cốt để hưởng tí an nhàn chút tuổi già. Bạn có thể không bao giờ chạm được tới cái đích đó.
Hoãn cái ham muốn tìm một công việc lại. Thay vì thế, hãy vui chơi. Tìm một thứ mà bạn hứng thú. Thực hiện nó. Lặp đi lặp lại. Rồi bạn sẽ giỏi vì hai lý do: bạn thích nó, và bạn làm nó thường xuyên. Sớm muộn gì thì nó cũng có giá trị.
Tôi thích tranh luận, và tôi yêu ngôn ngữ. Vì thế tôi trở thành luật sư. Tôi thích nó và thậm chí có thể làm không công. Nếu không trở thành luật sư, tôi cũng sẽ chọn một nghề liên quan đến viết lách - một nhà báo thể thao chẳng hạn.
Vậy các bạn nên làm gì? Hãy tìm một chỗ cho riêng mình. Tôi nghĩ việc tìm kiếm chẳng hề khó khăn với các bạn. Tại thời điểm này của cuộc đời, các bạn hẳn đã biết mình muốn làm gì. Sẽ tuyệt vời hơn nữa nếu các bạn không thể ngăn mình theo đuổi đam mê. Tại thời điểm này của cuộc đời, các bạn nên biết thứ mình hứng thú.
Hãy tìm một thứ truyền động lực cho bạn, thiêu đốt bạn, trở thành đam mê của bạn. Mỗi ngày, bạn phải tỉnh dậy mang trong mình nhiệt huyết không ngừng nghỉ. Nếu không, bạn hẳn đang làm việc.
Đa số các bạn trong tương lai sẽ phải tham gia vào nhiều loại hoạt động giao tiếp. Tôi có một thông điệp thứ hai: hãy thận trọng với sự thật. Có rất nhiều thời điểm nguy hiểm, tuyệt nhiên không thể nói hay viết ra sự thật. Nó có khả năng xúc phạm và làm tổn thương ghê gớm, rồi bạn sẽ nhận ra rằng: với những người càng gần gũi bao nhiêu, bạn càng phải thận trọng bấy nhiêu để che giấu sự thật. Thường thì im lặng là một tính tốt. Nó còn là một kỹ năng tuyệt vời. Đứa con nít nào cũng có thể bật ra sự thật trước khi lường tới hệ quả. Phải rất trưởng thành mới có khả năng trân trọng giá trị của sự im lặng.
Để có thể che giấu sự thật, bạn trước hết phải thừa nhận nó. Phải tuyệt đối trung thực với bản thân. Đừng bao giờ cố qua mặt kẻ trong gương.
Tôi đã bảo rằng các bạn không nên làm việc, tránh nói ra sự thật.
Ảnh: Internet
Giờ thêm một điều nữa: hãy cố "được" ghét.
Nó không dễ như bạn tưởng. Bạn có biết ai ghét bạn không? Tất cả những vĩ nhân có đóng góp vào lịch sử nhân loại đều đã từng bị ghét, không phải bởi một người, mà thường là rất nhiều người. Sự căm ghét lớn đến mức những vĩ nhân này bị xa lánh, lăng mạ, giết hại hay trong một trường hợp nổi tiếng, bị đóng đinh vào thập tự.
Không nhất thiết phải xấu xa mới bị ghét. Một người có thể bị ghét vì cố gắng thực hiện lẽ phải theo tiếng nói của bản thân. Thật sự quá dễ để được yêu mến, bạn chỉ cần tỏ ra dễ tính và ít giữ chính kiến. Dần dà an phận là một kẻ trung bình. Hẳn bạn không muốn thế. Trên thế giới có rất rất nhiều kẻ tồi tệ, và nếu bạn không chống lại họ, bạn sẽ tồi tệ giống như họ. Quá được yêu mến là dấu hiệu chứng tỏ bạn đang đi sai đường.
Ảnh: Internet
Điều cuối cùng: hãy yêu đi
Tôi không nói "được yêu". Nó cần đánh đổi quá nhiều. Nếu một người chủ động thay đổi vẻ ngoài, tính cách và giá trị bản thân, họ có thể được bất cứ ai yêu.
Tôi khuyến khích bạn yêu một người. Nghe có vẻ hơi quái. Bạn có thể cho rằng nó phải xảy đến tự nhiên mà không cần cân nhắc. Sai lầm. Xã hội hiện đại chống lại tình yêu. Chúng ta soi mọi người dưới lăng kính hiển vi hòng tìm ra thiếu sót và nhược điểm của họ. Thật quá dễ dàng để tìm một lý do không yêu ai đó, hơn là làm ngược lại. Chỉ cần duy nhất một lý do để từ chối. Tình yêu lại đòi hỏi sự chấp nhận toàn diện.
Yêu một người có rất nhiều lợi ích. Đó là sự ngưỡng mộ, học hỏi, thu hút và, cho những ai thích từ hay hơn, thứ mà chúng ta gọi là hạnh phúc. Khi đang yêu ai đó, chúng ta cố gắng hoàn thiện bản thân ở mọi khía cạnh. Chúng ta nhận ra sự tầm thường của vật chất. Chúng ta vui khi là con người. Yêu thương có lợi cho tâm hồn.
Yêu một người vì lẽ đó rất quan trọng, và cũng quan trọng không kém là chọn đúng người để yêu. Tình yêu không đến ngẫu nhiên, từ cái nhìn đầu tiên, tại một sàn nhảy đông đúc. Nó vươn mình chậm rãi, cắm rễ trước khi chia cành và đơm hoa. Nó không phải ngọn cỏ dại yếu ớt, mà là thân cây đủ khỏe mạnh để đương đầu gió bão.
Bạn sẽ nhận ra, khi có một ai đó để yêu, khuôn mặt sẽ chẳng quan trọng bằng trí óc, cơ thể sẽ chẳng quan trọng bằng trái tim.
Bạn cũng sẽ nhận ra chẳng có nỗi đau nào quá lớn khi yêu thương không được đáp lại. Bạn làm mọi thứ không phải để được đền đáp.
Cuối cùng, bạn sẽ nhận ra yêu thương ai đó vốn chẳng thể đo lường. Hoặc là yêu với từng tế bào trong cơ thể mà chẳng hề hối tiếc, hoặc là không gì cả.
Đừng làm việc. Tránh nói ra sự thật. Cố "được" ghét. Yêu một ai đó. Bạn sẽ có một cuộc đời đầy bận rộn”.
***
my sharing : ấn tượng, sâu sắc và cũng đáng để nghĩ :)
Với một đứa khoái yêu như mình thì...quả là bận rộn thiệt ;p
10 thg 11, 2011
say Hello to say Goodbye
Rồi cuộc vui tàn , mọi người bước đi....
...một mình tôi về, nhiều lần ướt mi !
...một mình tôi về, nhiều lần ướt mi !
24 thg 8, 2011
Khi ta mỉm cười và nói...
...
Khi ta mỉm cười và nói – không sao
là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít
Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con…
...
Khi ta mỉm cười và nói – có gì đâu phải xót xa?
là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát
Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt
ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!
...
Khi ta mỉm cười và nói – cảm ơn
là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế
Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ
sao ta không chọn lựa để quên?
...
Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm
chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?
Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút
chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?
...
Khi ta mỉm cười và nói – thật sự rất đau
là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…
Khi ta mỉm cười và nói – không sao
là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít
Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con…
...
Khi ta mỉm cười và nói – có gì đâu phải xót xa?
là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát
Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt
ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!
...
Khi ta mỉm cười và nói – cảm ơn
là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế
Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ
sao ta không chọn lựa để quên?
...
Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm
chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?
Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút
chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?
...
Khi ta mỉm cười và nói – thật sự rất đau
là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…
Nguyễn Phong Việt
24 thg 7, 2011
You don't know me...
Ai đó nghĩ đã biết về bạn tất thảy!
sự thật là họ cũng đã hiểu...
.....bạn đa nhân cách : trầm lắng ồn ào, cuồng nhiệt lạnh lùng, tự kỷ tự tin...
.....bạn biến hóa khó lường : xinh đẹp xấu xí, tinh tế hậu đậu, tồ tẹt và bí ẩn....
.....bạn yêu, không yêu.
nhưng , bạn không biết tôi !
cũng xấu xa .....sau khi trải qua những biến cố cuộc đời
cũng lừa dối.....vì không biết yêu ai ngoài cái tôi
cũng suy tính....vì đôi khi tình yêu là quá xa xỉ
cũng vật vã......vì những cú ngã
và có yêu hay không, chỉ có tôi biết, bạn không bao giờ có thể biết...
...
sự thật là họ cũng đã hiểu...
.....bạn đa nhân cách : trầm lắng ồn ào, cuồng nhiệt lạnh lùng, tự kỷ tự tin...
.....bạn biến hóa khó lường : xinh đẹp xấu xí, tinh tế hậu đậu, tồ tẹt và bí ẩn....
.....bạn yêu, không yêu.
nhưng , bạn không biết tôi !
cũng xấu xa .....sau khi trải qua những biến cố cuộc đời
cũng lừa dối.....vì không biết yêu ai ngoài cái tôi
cũng suy tính....vì đôi khi tình yêu là quá xa xỉ
cũng vật vã......vì những cú ngã
và có yêu hay không, chỉ có tôi biết, bạn không bao giờ có thể biết...
vì sao con cá không nói, vì con cá đang ở trong nước, vì sao con cá không ra khỏi nước, vì nó cần phải bơi.
nếu nó không bơi nữa, nghĩa là nó đã làm việc có ích.....là ở trên bàn ăn, cho một ai đó !...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
i KAFE
-
Câu truyện nổi tiếng nhất về chòm sao Bò Cạp rằng con Bò Cạp này bò ra khỏi mặt đất theo lệnh của Hera nhằm phục vụ cho việc báo thù. Đ...
-
"Tâm hồn của chúng ta là cả một đại dương. Nhưng chúng ta chỉ đang sống như những giọt nước" ...
-
Lonely over the World.... One day.... Realize...something Something's very important our life ... And when we see each oth...
-
Lặng lẽ và nhanh chóng. Minh rời bỏ anh lặng lẽ và nhanh chóng. Ngay khi cô kéo phéc-mơ- tuya chiếc túi xách du lịch, nắm lấy quai túi và ...
-
"Thần tình yêu, đôi khi vẫn đi lạc đường, và bắt gặp chúng ta đang đứng ngơ ngác ở một lô xấu xí trong một rạp hát nào đó" ( Di ...
-
Tôi tháo chiếc nhẫn khỏi ngón áp út, thả vào đáy túi xách. Vươn bàn tay ra dưới ánh nắng bắt đầu gay gắt của ngày mới chiếu xiên qua tấm ...
-
Chừa cho em một khe nhỏ cánh cửa lách vào cơn mơ của anh đi... Em sẽ ùa vào cùng một ngàn vì sao nhớ... Cơn mơ của gã lãng du chưa từng nồ...
-
Bạn không thể sống được vì bản thân mình nên bạn mới sống vì người khác. Nếu biết yêu thương chính bản thân mình, bạn mới biết yê...
-
Bỏ chồng, đừng bỏ mình 07 THÁNG 6 Bỏ chồng, để cưới đời mình Tôi thích lời chia sẻ của một chuyên gia tâm lý, rằng, phụ nữ phải bốn mươi m...
-
... Khi ta mỉm cười và nói – không sao là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng m...

