iBLOG

MY LIVING

9 thg 1, 2011

Nhật ký nhảm 2010 trên Facebook :))

Tổng kết các status nhảm trên FB của mềnh :))

 Câu chuyện năm 2010 của tôi! (91 status)


Tháng
01

23:27, ngày 19: Cuộc đời có khi lại giống những lá bài Tarot...

00:24, ngày 23: Tu khi buoc chan xuong san bay den gio chua luc nao het mu*a...huc huc...toi nay minh bat dau lanh vi mu*a mua dong HN !!! haizza.....bun qua di !

10:06, ngày 28: Em như là sương khói, mong manh về trên phố, đâu hay một hôm gió mùa đông .....



Tháng
02

00:04, ngày 08: Một ngày chủ nhật vật vã trên xe,trong rừng cao su và ở Làng Tre. ..nhưng ấm áp yêu thương. Một tối vật vã cười với "Con Cấm, con Tám" vừa ra mắt..nhưng lại rưng rưng! haizz...

01:04, ngày 09: Tết này ai cũng hỏi mình đi đâu chơi? Bộ có năm nào mình đi chơi sao? Năm nay mình sẽ đi dza, đi dzô, đi dzô, đi dza, đi dzòng dzòng, đi dzìa.... Bạn nào có đi đâu gần gần xà quần quanh quất thì hú hí nhoa !

12:10, ngày 11: Một ngày yên tĩnh một mình một góc hiếm hoi cuối năm....

00:51, ngày 15: Oài, Hum nay mùn 1, bắt đầu Tết ...Cả ngày lái xe đi Bình Dương mệt rã rời, te tua làn da Trâu Á..hic...9:30 pm trên đường về nghe FM lải nhải các cặp tình nhân đang tặng bài hát làm quà Valentine's day cho nhau mới chợt nhớ hum nay 14/02...hic... Cám ơn tất cả những lời chúc năm mới tốt đẹp của mọi người ! Cám ơn vì không có ai tặng hoa ( hay bài hát ) cho tớ trong ngày hum nay !! Chúc ngủ ngon và mùn 2 vui vẻ !!!

22:59, ngày 16: Sáng mơi sẽ lái xe đi Vũng Tàu, mới quyết định xong, ai hứng thì đu ra đó chơi với mình nhé !!!

00:59, ngày 27: Ngày mai khăn gói ra Đảo....lần nào xa lánh thế gian trốn lên đảo về cũng có một quyết định quan trọng.



Tháng
03

20:17, ngày 01: Về lại với những u uất và phiền muộn ở Sài Gòn...

12:10, ngày 02: Choài oai, sao tự nhiên hok thix hăm nữa mà muốn mau mau chuyển qua băm. Ai cũng phán năm băm hai mình sẽ lên như diều gặp gió, sẽ giàu có, sẽ gặp ng đàn ông của đời mình nữa đó..hi hi ha ha...

22:31, ngày 02: Tối nay, bạn vừa hay mình bịnh, bạn đi làm về lúc 9pm và xuất hiện trước cửa nhà mình với bịch giá to ( giờ này còn người bán cho bạn thứ này sao?). Bạn nói mình nấu nước ún..hic hic...mà bạn với mình quen nhau bao năm rùi ko hề có tình ý gì đâu. Lâu lâu bạn lại làm mình xúc động quá mún té lầu lun ! ! !

13:40, ngày 03: Bali ...hẹn gặp nhé, tháng 10 !

16:50, ngày 03: Ngày em im lặng !

18:03, ngày 11: Ước gì có ai chở mình về lúc này......mệt mỏi quá, không đi nổi nữa rồi !!! Heo heo heo mi ....

20:35, ngày 11: Chương trình CHUYỆN NHỎ đang quay và phát sóng trở lại nên đang casting nè pà con. Ai thix tham gia thì hú nha....

19:31, ngày 14: Yoko, tonight !

13:43, ngày 15: Hum nay bùn quá, bùn đến nỗi tuột cả huyết áp ..hic..

23:27, ngày 17: Tuyên chiến với bình thường, hẹn hò với phi thường, thành ra nhìu khi bất thường ! ho ho

19:04, ngày 19: Cúp học, đang ngồi một mình trong một góc trầm...

15:58, ngày 22: Sống chậm lại...nghĩ khác đi...yêu thương nhiều hơn !

21:58, ngày 28: “Đối với tôi, sự bình yên là những góc nhỏ như khi bên cạnh các con, thấy con nghe lời mình, con được điểm 10, còn vòng tay đàn ông đôi khi lại là giông bão khủng khiếp” ( Thanh Lam ) ==> Bình yên không phải trong vòng tay đàn ông !

12:55, ngày 30: Sáng nay, chân Lem đã lấm bùn....



Tháng
04

17:34, ngày 01: be happy... :) anyway, thanks u.... i'm happy ! u too...!

13:24, ngày 04: Tình hình là hum qua đẹp trời, cái phone của mình die đột ngột, mất hết số phone òi....hu hu hic hic....Coi như là cắt đứt liên lạc dzới một số người từ đây lun nha..ho ho hu hu...

23:02, ngày 11: Trời nắng, đường vắng, Lem với taxi mấy người, dzị mà cũng té cũng xoè, giò què, giò tè lè...ngày mai bựn cái rì ra đường, mình toàn váy hok à..haizz....

22:59, ngày 12: Yêu một người - là ban cho người đó quyền năng làm mình đau. Nhớ một người - là tự tước đi của mình niềm vui không ràng buộc. Nhưng anh yêu, em vẫn nói rằng : "Em đang nhớ anh đây!" :)

18:22, ngày 16: Cả công ty sẽ phải khiêu vũ nhảy nhót vào Party này ...chơi khó mình ghia nhoa nhoa nhoa.... lựa lúc mình què là sao???

11:00, ngày 17: Làm sao để sống đơn giản trong một thế giới quá phức tạp ?

11:01, ngày 17: Yester-you, yester-me, ..yesterday !

20:53, ngày 17: Hum nai họp lớp cấp 3, mình là đứa xách động đứng ra làm cái event nài...xong xuôi cuối cùng phải ở nhà, ta nói ta hận quá đi à !!!..hu hu hu....tối thứ 7 ngồi ở nhà online ..hix hix hix...

12:57, ngày 19: Tình hình là tối nai mềnh múa Vọng cổ Geisha <đóng zai pede> với cả nhà Đông Tây, chuẩn bị xô chậu ói đi nha...ha ha ha ...

21:21, ngày 24: Ước gì bây giờ được ngồi nghe biển ru bờ cát ngàn câu hát yên bình.......

11:38, ngày 25: SG nong nhu thieu,nha minh lai cup dien mat tieu,online bang phone tran troi hap hoi truoc khi thanh ga xoi mo..huc huc..

18:26, ngày 27: Good girls go to heaven, the bad girls go everywhere... :))

23:08, ngày 28: Doi doi khi rat hai...



Tháng
05

18:25, ngày 03: Bởi tại em luôn muốn nhiều hơn thế, chỉ là yêu thôi ai đánh thuế đâu mà, cứ tha thiết đến tận cùng có thể, để đỡ buốt lòng mỗi lúc anh xa....

10:42, ngày 04: Kafe Mây...ún , nghe nhạc jazz, đọc tiếp "Chuyện tình New York" dở dang trên một cái gối lười to đùng trong một ngày đầu tuần, nhạt nắng....hok thể tuyệt vời hơn!

11:09, ngày 10: "Thần tình yêu, đôi khi vẫn hay đi lạc đường và bắt gặp chúng ta đang ngơ ngác ở một lô xấu xí trong một rạp hát nào đó" ( Đôi khi tình yêu vẫn hay đi lạc đường - Di Li)

20:18, ngày 17: AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA..................... Ra biển thôi, hét tiếp AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA................

14:54, ngày 21: Don't fall in love with just a boy That takes a lot of nerve... You see, my friend, you need a man ! To get what you deserve... So, when yo think yu're in love Be careful if you can Before you give your heart away Make sure that he's a man !

01:20, ngày 23: Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Cho ta thêm ngày nữa để...he he....:))

02:51, ngày 25: May mà có anh, đời còn dễ thương....:)




Tháng
06

01:18, ngày 04: Hong Kong những ngày mưa buồn da diết.....

22:29, ngày 04: Tạm biệt những ngày lạnh lẽo ở Quảng Châu, những đêm rét run ở Thẩm Quyến..huc huc...Chuyến bay đêm đã đưa tôi về tới sân bay với thân thể nóng lạnh gần như xỉu đến nơi khi đứng chờ ở hải quan, chưa bao giờ yêu nắng Sài Gòn như lúc này !!!

11:50, ngày 06: exhausted ./.

01:47, ngày 08: Thèm kafe sữa quá đi....

21:11, ngày 15: Yêu một người, là ban cho người đó quyền năng làm mình đau ?

00:29, ngày 18: Lần nào cắt tóc ngắn xong cũng ân hận, cái mẹt nó hok ưng ...mà thôi nghe lời bà thầy bói năm nào, tóc ngắn cho khỏi vướng lưới tình..há há há...

01:04, ngày 19: Từ ngày mai, mình sẽ có một hành trình dài đi về phía biển....Hy vọng sẽ có người chờ mình ở Sài Gòn :)

00:47, ngày 21: yes, i'm learning to be happy without love :)

22:15, ngày 27: Available , in SG. Kết thúc hành trình dài đi về phía biển đầy những thú vị và bất ngờ... It's beautiful life !




Tháng
07

08:53, ngày 01: I love coffee in the morning and kisses in the night !

00:12, ngày 02: Sometimes you just have to let your love fly... to see if it is strong enough to come back to you ?

18:50, ngày 03: HAPPY BIRTHDAY TO MY SON !!! Love forever..................

12:59, ngày 23: Máy ảnh hư rồi, làm sao đây? hu hu hu .....

15:16, ngày 23: Lòng thật bình yên, mà sao buồn thế..giật mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ !

02:22, ngày 24: Let me rest in the silence of your embrace.

18:20, ngày 24: Hầm Rịu Vang , tonight, with my honey is Thiên Bình !

23:14, ngày 26: Sài Gòn mí hum nay hiền dịu và ướt át như một cô nàng thất tình í....

16:53, ngày 30: Ôi thế là...anh ấy hết yêu mình rồi ! Vui hay buồn nhỉ???

18:55, ngày 30: Mới sởn tóc, nãy giờ bị comment là nhìn ngu vãi hàng....hu hu hu




Tháng
08

18:38, ngày 03: Tạm biệt búp bê thân yêu, tạm biệt gấu Misa nhé, tạm biệt thỏ trắng xinh xinh.....mai em vào lớp 1 rồi, nhớ lắm, quên sao được trường mầm non thân yêu ! :))))

18:39, ngày 03: The end or Beginning....

01:54, ngày 07: Walking through a dream, i see you !

22:03, ngày 08: Nôn đi Châu Đốc cúi từng này wớ các bạn Thiên Bình, Sue Le ...and more. Hy zọng hem có zụ án j xảy za để tụi mình được Honey moon zới 3 cái nón Korea..hé hé hé...

09:20, ngày 09: Bắt đầu tuần mới bằng một vòng chạy bộ ven bờ sông , nghe nhạc và hít thở không khí trong lành của buổi sáng sớm, về nhà ún một cốc cà phê to rồi đi làm....Hạnh phúc đôi khi đơn giản quá đi !!!

17:48, ngày 10: Ôi, Mount Kinabalu 4095.2m - Kota tháng 3... :))

22:33, ngày 12: 2 pm thứ 6 ngày 13 có mưa sao băng, hy vọng một số người bình an...

07:38, ngày 16: Good morning SG, lại trở về với thế giới loài người, iu các con thú nhồi bông vô hại wớ đi...ngoại trừ một số con có gắn pin nhoa :))

14:48, ngày 25: Sáng nay con trai được cài một bông hồng màu đỏ, mềnh cũng vậy ! Love this....




Tháng
09

10:44, ngày 01: Tối mai, lên đường đến Bình Ba hoang đảo với các Gấu Bông iu thương !!!

02:26, ngày 06: Mặc cái gì cho làn da tôm hùm nướng nóng bỏng của mềnh sau khi từ hoang đảo trở về thế giới loài người đây?..huc huc....

13:52, ngày 08: Ngày mai có nên đi DAD hok ta, lu xu bu quá...

17:01, ngày 12: Lam sao noi cho me minh biet la minh hok mun lay chong ta?

01:40, ngày 18: Tự nhiên thấy ấm áp, thấy no...:)) ...nhìu lúc em cũng mún nói iu anh mà sợ anh ừ !

02:44, ngày 28: <= Hà Nội tonight :)




Tháng
10

19:56, ngày 06: Sau chuyến HN - Ninh Bình - Tây Bắc , mình đã trở về SG trên xe lăn ở sân bay :( Thế là xong giấc mơ Bali tháng 10 ..hu hu hu.... Cái tội mắm zố mà cứ nhí nhố ham hố nên hay gặp sự cố quá lố :))

11:45, ngày 11: 30 năm sau, ngồi nhìn lại cuộc đời mình, thấy sao quá mắm zố, tha hồ ngồi cười hô hố...còn hơn những người chả có gì để cười :))

12:24, ngày 26: Cai Facebook được 4 ngày ùi...:))

09:31, ngày 29: Sáng thức giấc chợt nghe mùa đông, thấy chiếc lá rụng rơi bên thềm....lá đã úa về chốn xa nào, lá xanh có phai như tình anh ?




Tháng
11

14:55, ngày 03: Cần thêm yêu hay cần thôi biết yêu?

12:35, ngày 04: Dưng mà cùng lúc các ngừ bạn của mềnh lôi hình Đà Lạt lên tag um sùm zị trời :))

13:16, ngày 04: Chòy, tình hình là bị delay mái bai....Thế là ngày mơi mình vẫn lượn Facebook được đến 5 pm :))

01:06, ngày 10: Cám ơn những người bạn đã chúc mừng sinh nhật ST trên FB mà hôm nay mới đọc được sau chuyến đi dài. Love all !!!

23:42, ngày 15: Game over ...?




Tháng
12

20:23, ngày 05: "Ước gì anh đi chết đi để tôi còn chút gì đó tôn trọng hay thương tiếc. Nếu anh sống mà làm cho tôi chết thì tôi sẽ đi theo ám ảnh anh suốt quãng đời còn lại để anh nhận ra đã làm người khác đau đớn khi sống như thế nào" Có lẽ mình không thể tu được nên quyết định làm ma thôi :(

12:39, ngày 07: Hai ngày tự kỷ đã qua. Hic. Để giữ nhiệt độ trái tim...bắt đầu mùa đông HN vào ngày mai, phố núi Bảo Lộc cuối tuần :))

10:09, ngày 14: Sống trong nỗi niềm của người khác còn vật vã hơn gấp nhiều lần nỗi đau của mình, vì mình không thể nào giải quyết được nó. Haizzz... Sáng nay mưa, tự dưng mình hy vọng sau cơn mưa trời lại sáng...những người bạn tôi yêu quý Thiên Bình , Van Nguyen Van , Rau Nhut , Jel. Bi , Siu Nhưn , Sue Le

11:55, ngày 28: Chúc mừng sinh nhật các bạn Apple Nguyen , Vicky Bk , Hoang Nguyet , Đồng Đen của mình đã sinh ra sau chúa một và hai ngày, mà những ngày này lu xa bu mình chưa gửi đến lời chúc được. aLL bEST wISHES foR yOu \(*__*)/

10:43, ngày 29: Thời gian đang trôi đi lặng lẽ, có mấy cánh chim chao nghiêng bay trôi theo những vạch xám ở cuối đường chân trời. Tôi nhìn ra biển...tưởng tượng một ngọn hải đăng ! (Chuyện tình New York - Hà Kin)





Chào 2011, mình hứa sẽ hok nhảm giữa chốn đông người trên Facebook nữa, mình sẽ chuyển qua nhảm trên Blog :D
Avatar của năm -  hèn gì ngủ ko, hok làm gì hết  :)

8 thg 1, 2011

Second-hand



"Tình yêu được mang tặng vô điều kiện, như một món quà quý giá nhất của đời người, đó mới là tình yêu đẹp đẽ nhất. Còn yêu mà cân nhắc xem liệu có được đáp lại tương xứng, là đổi chác, chứ nào phải là yêu"

Tôi đã thành đàn bà second-hand trong một cuộc hôn nhân như thế, chúng tôi đổi chác tình yêu cho nhau và nghĩ rằng, hôn nhân chỉ cần sự tương xứng của Cho và Nhận là đủ. Để giờ đây, người lái xe đưa tôi ra biển trong một chiều chủ nhật cần khuây khỏa nói rằng, đàn bà yêu lại lần nữa khó làm sao, nhìn em thì biết!

................
Khi còn trẻ, ai cũng mong ước tình yêu hoàn hảo, một hạnh phúc trọn vẹn không bị chia sẻ, một tương lai được yêu thương. Bởi thế, khi bước vào tình yêu, ta luôn tìm kiếm một người ta thấy hoàn hảo nhất, phù hợp tuổi tác, tương đồng về suy nghĩ, thậm chí, còn phải phù hợp về chiều cao, có xuất thân hoặc giọng nói không đến mức làm ta phản cảm.
Nhưng bước qua ngưỡng cửa ba mươi, nhất là khi người con gái trở thành người phụ nữ điềm đạm, thậm chí thành người đàn bà second-hand bị thừa ra từ cuộc đời người đàn ông khác, ta mới hiểu, những tiêu chuẩn ấy chẳng còn quan trọng nữa. Cái ta cần không phải là một người đàn ông hoàn hảo, mà là tìm ra sự hoàn hảo của một người đàn ông, một con người, một mối quan hệ.
Người bạn tôi nói, có hai liều thuốc chữa lành cơn bệnh thất tình. Một là những bài tình ca của Lương Tịnh Như. Hai là những cuốn sách của nhà văn Lưu Dung .Nhưng một con bệnh nặng như em, nên dùng cả hai.
Lương Tịnh Như hát rằng, thật tiếc anh sẽ không đi cùng em tới giây phút cuối cùng của cuộc đời này, nhưng dù sao em vẫn cảm ơn những gì ta từng có.
Còn Lưu Dung viết về một cuộc hôn nhân rổ rá cạp lại giữa một ngôi sao ca nhạc đã hết thời, về già hết cả nhan sắc lẫn tài hoa, với một ông giám đốc chật vật mưu sinh, mãi không vươn lên được hàng đại gia. Thế nhưng ông chồng ấy rất mãn nguyện và hạnh phúc. Ông ấy nói như thế này:
 “Vợ tôi khi còn là ca sĩ nổi tiếng, đã lấy hai đời chồng đại gia, li hôn hai lần. Một đại gia người Thượng Hải và một đại gia người Tứ Xuyên. Nhờ thế, giờ đây cô ấy vừa biết nấu các món ăn Thượng Hải lẫn Tứ Xuyên, vừa biết thu xếp gia đình sang trọng ấm cúng. Và bỗng dưng, đâu phải hai ông chồng kia, mà là chính tôi đã được nhận tất cả những gì tốt đẹp nhất của cô ấy trong vai trò người vợ. Đó là cái đẹp hoàn hảo của một mảnh vỡ không hoàn hảo!
Chúng ta đều là những người đã từng trải, đã mất mát, đã trở thành một thứ đồ second-hand trong đời sống, bởi thế chúng ta mới học được chữ nhẫn nhịn, chấp nhận những gì khiếm khuyết của nhau.

Chấp nhận được sự không hoàn hảo của một người đàn ông, ta mới có thể tin được rằng sẽ có người yêu sự không hoàn hảo của người đàn bà ba mươi.

Sẽ có người yêu một người đàn bà mỏi mệt và hoài nghi.
Và nói với nàng rằng, sự không hoàn hảo cũng làm cho người đàn bà hạnh phúc.
..................


( trích blog Trang Hạ )

1 thg 1, 2011

Em đã thấy mùa xuân chưa?

Lại một mùa xuân nữa đến.....


Năm 2006, mình kết hôn vào những ngày đầu năm mới, mình nhìn đâu cũng thấy sự khởi đầu và màu đỏ rực rỡ xung quanh. 
Có Bin, cùng với niềm hạnh phúc tràn ngập khi được làm mẹ, mình đã linh cảm mình sẽ phải nuôi con một mình.


Những năm sau đó sống vật vã với lo toan và những nỗi đau, nỗi đau nhiều đến nỗi mình không còn nhớ những ngày xuân mình đã cười như thế nào nữa ?
Cũng chẳng có tấm hình nào đẹp lúc này để thấy rằng mình đang thanh xuân.


Năm 2008, chia tay cuộc hôn nhân đã quá sức chịu đựng, đã không còn cách nào cứu vãn... Như một điều chắc chắn phải xảy ra, như là số phận...chỉ có điều là nó đến quá sớm.
Lúc đó mình đã hoang mang, chống chếnh, quay cuồng....và rất nhiều lúc đã muốn ngã quỵ xuống, muốn ra đi....
Mất hết niềm tin yêu vào cuộc sống, trống rỗng....
nếu không có Bin và chuyến đi đó....


Năm 2009, cuộc đời mình đã sang trang mới...
guồng quay đi tìm ý nghĩa cuộc sống : 
Bin_công việc_những chuyến đi_những khoảng trống


Những người đàn ông đến với mình lúc này thì cũng giống như cây đàn hay cái ghế, thậm chí họ còn như nhẹ như gió lướt qua và mỗi người lại thổi đi một ít nồng nàn , một ít hy vọng về niềm tin vào tình yêu.


Năm 2010, mình có những tấm ảnh mới...
vui tươi hơn, thú vị hơn, trải nghiệm hơn...chỉ thỉnh thoảng vẫn còn thảng thốt đâu đó một ánh mắt buồn.
Ừ thì, cảm xúc đã trở lại, vừa đủ để biết mình vẫn còn khả năng yêu.
nhưng tình yêu thực sự, là một thứ xa xỉ với mình quá....
Những người bạn, một vài chân thành và có thể hiểu ... là quá nhiều !


Mới chỉ 4 năm, hỉ nộ ái ố không thiếu khiến mình già đi thấy rõ, những điều đã trải qua trong ngần ấy thời gian thôi mà ngỡ như cả một kiếp người, như đi cả một con đường dài kiệt sức nằm đó nhìn lên trời và lúc sắp lả đi thì trời bỗng mưa.


Sau cơn mưa, mình đã tỉnh táo hơn với đời, biết hài lòng với những thứ không hoàn hảo của cuộc sống, tự biết tiêu hoá những nỗi buồn và sự cô đơn...và quan trọng nhất mình không còn kỳ vọng vào bất cứ điều gì quá nhiều, nhất là đàn ông và hôn nhân.
Có lẽ giờ đây là thời điểm mình tìm được sự cân bằng và thấy yêu sự bình yên.
Cảm ơn thời gian đã giúp mình cảm nhận thêm thật nhiều điều từ cuộc sống này, dù rằng có những thứ khi nhìn lại không khỏi làm tim nhói đau...

Mùa xuân năm nay, mình vẫn một mình , vẫn sự cô đơn đã ở đó 3 năm.
2011, em đã thấy mùa xuân chưa?



Một vùng mây trắng bay đi tìm nhau

Chẳng còn thấy đâu mắt em hoen sầu

Vì mình xa nhau nên em chưa biết xuân về đấy thôi

Giọt sương vẫn rơi rừng còn ngây dại mơ bóng hình ai...



Vì mình xa nhau nên em chưa biết xuân về đấy thôi

Ngày xuân vẫn trôi tình mình vẫn hoài thương nhớ đầy vơi

............

Vì mình xa nhau nên xuân vẫn mãi xa vời chốn nao

Còn thương nhớ nhau còn nặng u sầu muôn kiếp về sau.






26 thg 12, 2010

mỗi người đánh vần chữ Hạnh phúc theo cách riêng...



Hôm trước, tôi có hẹn với nhóm bạn cũ. Mấy đứa chơi với nhau từ hồi chưa ai có người yêu, bẵng đi một dạo không gặp, nay họp mặt mới biết tất cả đã hoặc sắp lập gia đình (trừ một đứa, các bạn biết thừa là đứa nào rồi, nhỉ). Nghiễm nhiên, bữa lẩu tất niên trở thành buổi triển lãm các chàng rể. Khi triển lãm bế mạc, tôi với một cô, cái cô mới sắp chứ chưa chính thức đeo gông ấy, tách riêng đi uống nước, nhân tiện đem chồng của những người kia ra bình phẩm. Cô bạn, vốn chuẩn bị lấy một anh chủ doanh nghiệp ăn nên làm ra, cứ xuýt xoa với tôi rằng “sao cái H. – tên một cô trong nhóm – lại đi lấy cái anh chán thế, vừa chả biết kiếm tiền vừa nhạt nhẽo”, tôi cũng phụ họa theo “ừ, người gì mà cả buổi không nói được một câu buồn cười, lại còn gầy còm, thấp đến mang tai vợ”. Nói chung, từ ngoại hình đến tính cách của anh chồng cô H. đấy đều bị chúng tôi lôi ra phân tích chê bai. Cuối buổi, chúng tôi đi đến kết luận là: Khổ thân cái H. vì Lấy phải người như anh

Về đến nhà, tôi đem thẻ nhớ ra đổ ảnh chụp mọi người trong bữa lẩu tất niên vào máy tính. Trong loạt ảnh, tôi thấy vợ chồng H. có vẻ rất hạnh phúc, vài bức còn thấy cảnh họ nắm tay nhau. Tự nhiên tôi thấy cái kết luận “lấy phải người như anh” ở quán café kia hơi lung lay. Và hôm sau, khi tôi đem đĩa ảnh qua nhà cho H. rồi ngồi buôn chuyện với nó (nhân tiện quan sát sinh hoạt gia đình) cả buổi tối, thì cái kết luận ấy đổ kềnh kếnh cang. Không đổ sao được khi tận mắt tôi chứng kiến, H., miệng lắc đầu chê chồng không cao to đẹp trai, không năng động làm ăn, nhưng mặt mũi lại tươi hơn hớn khoe cái này chồng tặng cái kia chồng làm. Anh chồng thì ngồi xem TV bên cạnh, chẳng nói năng gì, chỉ thỉnh thoảng đi lấy thuốc, sữa, kem bôi bụng cho vợ (cô bạn tôi đang có bầu mấy tháng cuối). Tôi nhìn cảnh vợ chồng bạn đầm ấm và nhớ lại nhận xét của mình hôm trước, chợt liên tưởng tới những độc giả viết blog chê "Phải lấy người như anh" 

Một trong những ý kiến chê xuất hiện trên nhiều blog nhất là sự thất vọng dành cho nhân vật nam chính trong truyện, anh chàng Thanh. Các bạn độc giả thường bảo, nhân vật quá chán, mờ nhạt, buồn tẻ, không xứng với câu “phải lấy người như anh”. Ô hay, câu ấy là tôi để cô nàng Thái Vân hát chứ tôi có bắt độc giả hát đâu mà thất với chả vọng! Thái Vân, một người có quá khứ be bét, một người tưởng như độc lập, bất cần nhưng lại khao khát chở che, săn sóc, một người quá thừa nhân tình nhưng lại thiếu chân tình, còn mong gì hơn là một người đàn ông bình thường thôi nhưng bao dung và đáng tin cậy, biết đem đến những cảm xúc yên ổn, dịu dàng? 
Tại sao các bạn, những người luôn được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, cả đời không phải nghe một câu nói nặng, lại đem cái hình mẫu người đàn ông lý tưởng (chắc chắn là rất long lanh oanh liệt) của bản thân mà áp vào nhân vật như vậy? 

Tôi cho rằng các bạn chỉ sơ ý thôi, cũng như tôi đã sơ ý khi đem cái con mắt tiêu chuẩn khắt khe của mình để đánh giá chồng người khác. Nhưng bạn và tôi ạ, mỗi người đánh vần chữ Hạnh phúc theo cách riêng. Họ cũng là người sống 24/24 với hạnh phúc ấy chứ không phải bạn hay tôi.  Cho dù họ chỉ là những nhân vật trong tiểu thuyết (rẻ tiền), cho dù tôi có là “mẹ” họ, họ cũng có một cuộc sống riêng, cuộc sống ấy do chính tính cách và hoàn cảnh của họ quyết định. Đừng nhìn bằng con mắt chủ quan của mình rồi cho rằng họ không hạnh phúc theo cách mình muốn, tức là họ sai lầm và bất hạnh. Nếu bạn hay tôi làm vậy, chính bạn và tôi mới là kẻ sai lầm bất hạnh, vì có mắt mà không nhìn ra cuộc đời lắm vẻ đến nhường nào. 


 from blog Trần Thu Trang

21 thg 12, 2010

The ugly truth

Hay còn gọi là Sự thật mất lòng 

@ Meo dieu

Rất là thích bộ phim này nhé, thích luôn cái poster trên :)



Nửa đêm thứ bảy, đang xem phim thì một giai nhắn làm phiền, quái, 12h rùi còn chưa chịu ngủ. “Tại anh nhớ em quá, mai em rảnh không đi chơi với anh…” 
Mịa, đời cứ gọi là éo le như quả me, theo tình tình trốn, trốn tình tình theo. Giai nhạt, nói chuyện ấm ớ mà cứ nghĩ mình ngon . Mà đời có rất là lắm giai ảo tưởng nhé. Lại cứ tưởng gái nào cũng như gái nào, cứ thấy sexy, ăn nói nhẹ nhàng, cười đùa vui vẻ… là tự cho mình ăn dưa bở ngay.
Xua được giai đi ngủ thì cũng mất hứng xem phim và buồn ngủ… Đang lim dim trên giường nghĩ về một giai khác để ru giấc mộng thì có điện thoại… 

“… em mơ về ngày xa xăm ta sống bên nhau không còn cách xa không còn mong chờ, em mơ được ngồi bên anh ta nói với nhau bao điều, những vui buồn ta cùng trong tay nhau… Giấc mơ chỉ là giấc mơ…”

Oài, là của một gái.

Hic. Gái này lại đang ở nhà giai cơ, chả hỉu sao lại gọi cho mình giờ này? 
Đấy, thấy chưa, cứ tưởng tìm đến giai là hết cô đơn là hết buồn phiền sao. 
( Tớ thì đừng mong nhé, cứ ở với giai là tớ tít mít, không nghe điện thoại đâu chứ đừng nói là gọi ) 
Gái than khổ, mong muốn có một mối quan hệ ổn định, gái muốn có chồng, để khỏi phải tơ tưởng đến những thằng đàn ông khác cũng như không thằng nào mon men nữa.
Ơ hơ, gái này suy nghĩ hay nhỉ , tớ nói cho gái biết nhé, đàn ông mà đã thích gái rồi, thì mặc kệ có chồng hay không có chồng, vẫn cứ muốn xơi.  Ăn thua là do bản lĩnh của gái thôi. Mà gái có chồng rồi, nếu không chịu thay đổi suy nghĩ, thấy một giai khác trông ngon hơn, gái lại tiếc đấy. Kiểu “ước gì mình gặp nhau lúc em chưa ràng buộc và anh chưa thuộc về ai” í  
Cuối cùng, tớ bảo, cậu cứ kỳ vọng và mong chờ vào đàn ông nên cậu thấy khổ. Còn tớ thì không. Tớ cũng chả thích chuyện yêu đương nhăng nhít vờ vịt thịt xôi. Chẳng qua là lừa nhau cho bớt cô đơn mà thôi. Làm ơn ngủ ngon cái đi. Gái cũng xem The Ugly Truth rùi, sao chửa thủng ra chút nào nhỉ 


Nhân tiện, nhắn với tất cả các gái đã điện thoại, nhắn tin sms, offline, message cho tớ các kiểu suốt tuần nay mà tớ luxabu chưa trả lời được. 
Tớ yêu tất cả các gái, tớ cũng không cần quan tâm các “ấy” của các gái là ai, kiểu gì. Tớ chỉ quan tâm các gái có hạnh phúc, vui vẻ bên cạnh “tình iu” của mình hay không mà thôi. Nếu vui vẻ, cái gái cứ tiếp tục, nếu cảm thấy không vui, đề nghị té sớm, đời ngắn ngủi lắm, lăn tăn vật vã chỉ làm hao tổn sắc đẹp và sinh lực của các gái mà thôi. 
Nếu các gái thực sự yêu, thì ok, dâng hiến, chứ đừng nghĩ đến chuyện đòi hỏi đàn ông phải làm gì cho các gái, đừng mong đợi, đừng kỳ vọng, vì càng như thế, các gái chỉ càng thêm thất vọng mà thôi. Còn nếu các gái vẫn cứ vật vã thế, thì xin thưa là các gái chưa biết yêu đâu, yêu thực sự. Cái mà các gái vẫn gọi xa xỉ là tình yêu đích thực í . Các gái chỉ chăm chăm muốn có một thằng đàn ông để giải quyết miễn phí nhu cầu tâm sinh lý của mình thôi (xin lỗi ), để trám cái lỗ hổng cô đơn của mình, để vuốt ve an ủi khi gái cần hay..., và về lâu dài thì trói luôn cho chắc (nhu cầu an toàn ).


Các gái yêu ơi! Tớ xin nói một sự thật là, đàn ông vốn là những sinh vật yếu đuối hơn chúng ta, hèn nhát hơn chúng ta rất nhiều . Các gái hãy bỏ đi ảo tưởng có thể dựa vào họ. Thật ra từ phái mạnh chỉ là họ to xác hơn chúng ta mà thôi. Chứ họ chẳng mạnh mẽ hơn chúng ta đâu. Đàn ông, họ luôn phải sống dựa vào một người đàn bà nào đó từ khi họ quyết định rời xa vòng tay của mẹ họ. Vậy thôi . Nếu không thể sống dựa vào một người đàn bà thì hoặc là họ thấy mình trống rỗng, vô nghĩa, hoặc là họ sẽ dựa vào rất nhiều người đàn bà ! Nhưng họ lại luôn tỏ ra mình bất cần phụ nữ, cứ như họ chả cần người phụ nữ nào và họ rất ổn ! Họ giả vờ đấy, không có đàn bà họ còn vật vã kinh niên hơn các gái nhiều . Sự thật là họ có làm gì, thì mọi vinh quang của họ cũng là đem dâng hiến cho đàn bà cả thôi. Gái nào may mắn thì hưởng phần nhiều vinh quang của họ, còn không thì rơi rớt, mỗi người một tí. 



Do đặc thù công việc và cả vì tính cách, tớ có may mắn được tiếp xúc với đủ loại đàn ông, làm việc và làm bạn với họ. Có hơn một giai xem tớ là hồng nhan tri kỷ, thế nên nửa đêm tớ vẫn phải chịu trận nghe họ tâm sự qua điện thoại về nước mắt của vợ và… cái bầu của người tình- là chuyện bình thường, trên từng cây số tớ luôn là tư vấn tình trường cho các thể loại giai mua quà và lấy lòng các gái . Và vì vậy cho nên tớ tự thấy tớ nhìn rõ bản chất đàn ông, nhưng tớ lại vẫn vô cùng yêu cái bản chất “xấu xa tội lỗi” của họ . Sự thực là tớ không thể nào từ chối được khi họ cần tớ như một người bạn, và cũng là lý do tại sao tớ… ế . Và cũng chính vì thế nên tại sao tớ nói với các gái tớ không thích yêu đương nhăng nhít, lấy lòng nhau để lôi nhau lên giường . Các gái tỉnh táo đi. Đàn ông à, luôn có mới nới cũ, bản thân họ còn không biết họ muốn gì cơ mà  Cho nên các gái đừng mong họ chung thủy và yêu các gái cả đời ! Nói thật chứ các gái cứ nghĩ kỹ xem, cứ nghĩ mình suốt đời chỉ yêu một người đàn ông cũng còn thấy… chán nữa là !

Cũng phải cám ơn cuộc đời làm sale của tớ đã dạy cho tớ kỹ năng sống, luyện tinh thần, biết cách xử lý những tình huống khó khăn, kỹ năng thương lượng, cả kỹ năng từ chối và ứng phó với sự từ chối, nên tớ vận dụng tất cả vào tình trường, không hổ danh là một salewoman.  
Đời tớ ghét nhất là sống “đành phải chấp nhận” nên tớ mà không thích, không kiểu gì ép được tớ. Cho nên khi yêu tớ cũng yêu hết mình, còn không thì chẳng ai ép tớ yêu được, và nếu không yêu, chẳng người đàn ông nào bị tớ từ chối mà lại ghét tớ, hận tớ cả, vì cái tự ái đàn ông hão của họ không bị tớ đập cho một nhát. Thế thôi. 


Các gái yêu quý ơi, làm ơn yêu bản thân mình một chút, các gái cứ nhầm nhọt là vì yêu bản thân mình quá nên mới khổ. Mình không tự vui với bản thân mình thì chẳng ai vui vẻ với mình được đâu . 
Các gái có nhớ câu Mike nói với Abby trong The Ugly Truth không, là “nếu cô không thích làm tình với cô thì làm sao Collin có thể thích làm tình với cô?”.
 Đấy, là phải tự vui vẻ với bản thân mình trước, làm cho mình sung (và) sướng trước, chứ đừng nghĩ đến việc làm cho giai nào đó sung sướng để rồi đòi hỏi họ phải làm cho mình sung sướng lại. Cũng như khi ngủ với giai, các gái hãy coi trọng cảm xúc của mình trước tiên, mình có mỹ mãn không, có đỉnh không, nhé. 
Nếu không, không phải vì các giai đâu, mà vì các gái không thực sự yêu, các gái chỉ cố chiều, để đánh đổi một cái khác mà các gái muốn. Đến khi không được cái mình muốn, các gái xoay ra đau khổ, vật vã, thất vọng. Bọn đàn ông cũng có một sai lầm lớn trong chuyện ấy là, cứ tưởng các gái lên đỉnh tình yêu là do skill của họ, xin thưa, nhầm, 99% là do trong đầu các gái quyết định cả thôi . Nếu các gái yêu thì đàn ông kiểu gì cũng no vấn đề, cũng lênh láng tình yêu . Còn nếu không, xin thưa, cạn. Hạn hán luôn.

(uầy, tớ miễn bàn đàn ông “trên bảo dưới không nghe” và… “chưa đi chợ đã tiêu hết tiền” nhá :)


\(*__*)/

-         Sao hai công ty của anh to đùng thế, mà em thấy lúc nào anh cũng ung dung?
-         Ơ hay, cô có vấn đề của cô, anh cũng có vấn đề của anh chứ. Thuyền to song cả, lúc nào mà chả phải lo, chả có khó khăn thường trực. Nhưng nếu em cứ lúc nào cũng như ngồi trên đống lửa, thì em đừng nên kinh doanh.
-         Vâng 
(chuyện 2 years ago)


Euro tăng giá. Hợp đồng đã ký lỗ khá nặng.
-         Mất nhiều tiền thế mà em thấy chị cứ ung dung, tỉnh bơ, lại còn cười nói vui vẻ... (My secretary said)
-         Ơ hay, chị buồn bực thì tình hình có thay đổi được không ? Chị khóc thì Euro có giảm và có được khách hàng bù lỗ không. 
-         Vâng. 


Có thể nói đây là chuyện kinh doanh, nhưng đối với tớ, yêu cũng thế. 
Có người nói càng yêu (một người) nhiều thì càng đau khổ nhiều thì không phải đâu. Càng yêu nhiều thì chỉ càng đứng vững hơn, biết cách đương đầu và vượt qua khó khăn. Và nếu khi người quay lưng, khóc cũng có, cho đỡ xì-trét ^^, nhưng ta nên biết gạt nước mắt và mỉm cười cám ơn người đã bỏ ta đi, để cho ta có cơ hội… gặp được người khác tốt hơn, trải nghiệm nhiều hơn và trưởng thành hơn. 
Và vì yêu người hơn cả bản thân mình nên ta thành tâm chúc cho người hạnh phúc. Điều cần làm là sống hết lòng, hết sức, yêu chân thành, còn mọi chuyện xảy ra như thế nào thì đều nằm ngoài tầm kiểm soát của ta. 
Những ai có tham vọng điều khiển người khác (muốn người khác làm theo ý mình) đều sớm muộn gì cũng nhận lại hậu quả nặng nề. Kể cả trong tình yêu. Mà đã là yêu thực sự, người ta luôn tôn trọng nhau, trong từng lời nói, hành động. Tin tớ đi, đời có vay có trả, chẳng ai cho không ai cái gì đâu. Trừ một tình - yêu - vô - điều - kiện. 


Có gái bảo, chị nói mỉa mai, làm em đau lắm, nhưng em vẫn thích. Có gái bảo lúc buồn nhất thất vọng nhất lại nghĩ đến tớ (thế có chít tớ không .
Đời tớ chỉ ghét nhất là những giai phũ, thích nói xấu phụ nữ hay chê bai người khác, hoặc đàn áp hay đối xử thô bạo đối với phụ nữ (nhỏ nhen, chỉ biết mình mà không biết cho người), cho nên tớ rất là thương các gái đang phải đau khổ vật vã vì những giai này . Họ không xứng đáng, các gái ạ. Cực khoái thì chỉ an ủi được một tuần, nhưng tan vỡ rồi đau khổ phải mất cả năm, các gái nhớ chứ.  
Những người đàn ông tìm cách đến với tớ và nói xấu các mối quan hệ cũ, là tớ tẩy chay ngay lập tức. Nên thể loại giai này tốt nhất là tránh xa tớ nhé . 
Tớ rất yêu giai, nhưng cũng rất yêu phụ nữ , tớ không cam tâm khi thấy người phụ nữ khác, cũng như tớ, bị đối xử thô bạo. 
Nhưng tớ cũng yêu và ngưỡng mộ sự chân thành, quân tử. Đàn ông, khi đã yêu thật sự, họ hào phóng và đáng yêu vô cùng, và họ sống thật . Họ không chỉ tốt với người họ yêu mà còn tốt với cả những gái khác, kể cả những người xem họ như kẻ thù. Còn nếu không, thì chỉ là những gã ích kỷ, lừa gái để tìm niềm vui và lợi ích cho mình thôi, các gái ạ. 
Các gái vẫn còn lăn tăn với những gã này, thực chất là tự lừa mình, vì bản thân các gái không không chịu nổi sự cô đơn của chính mình, không yêu và trân trọng chính bản thân mình. Vậy thì, ai sẽ yêu và trân trọng các gái đây ?


Tóm lại, các gái ngưng ngay vụ ngược đãi bản thân mình vì "tình yêu" với các giai đi nhé . Đi shopping, mua vài thỏi son hay lọ nước hoa mới, hoặc cuối tuần ở nhà xem G- FORCE* và nhảy hip-hop với bọn trẻ con, đảm bảo là những cú oánh mông sẽ làm cho các gái cũng thấy đỉnh như khi ngủ với giai vậy . 
Với điều kiện, trong lòng các gái luôn đầy ắp tình thương yêu với cuộc sống này. Như vậy, các gái sẽ lại thấy buồn phiền hay khổ đau thật là xa xỉ đấy.

Nhớ đi xem phim này nhé !

i KAFE